Trang chủ

Vẫn chỉ là cảm xúc…

Để lại phản hồi

Tại sao cuộc sống này lại là vô vàn những câu hỏi tại sao? Là những dấu chấm hỏi thả lửng để chờ đợi ai nói lên một điều gì đó dù tất cả là hiển nhiên.

Nhiều khi người ta vẫn cứ đặt những câu hỏi mà dường như đáp án đã sẵn có và vẫn cố gắng thật nhiều để đi tìm lời giải, mặc ai đó cho họ là ngây thơ, ngốc nghếch… Cũng như người ta tin vào thứ tình yêu mãi mãi cho tới lúc nào đó nhận ra dường như điều đó là hiếm hoi lắm, bởi cảm xúc trong trái tim là phần “động” nhất, dễ bị rung động, chuyển nhịp trước những bước sóng mới mẻ khác.

Nhưng như thế đã sao? Vẫn là một câu hỏi tu từ của cuộc sống… Người đi giữa sa mạc mênh mông vẫn đi, đi, đi để tìm cho mình một chút nước khan hiếm vì họ tin còn tồn tại một ốc đảo mát lành ở đâu đó như người ta tin về ánh sáng ở cuối đường hầm. Dẫu tất nhiên hay ngẫu nhiên, dẫu là có hay không, dẫu có chút hiện thực hay mơ hồ thì người ta vẫn hướng đến nó. Vì cuộc sống là cảm xúc – thế thôi – chỉ cần thế thôi… Con tim vẫn hoàn toàn tìm tòi, chắt chiu đủ “thủ đoạn”, lí lẽ để bảo vệ cái lí sự trái khoáy của mình và bắt ta bước theo nó: Trước con tim của chính mình, nhân loại vẫn mãi bé thơ, ngơ ngác!

Thế nên, nhiều khi biết nên dừng lại nhưng rồi vẫn bước tiếp, không phải bằng niềm tin, bằng nghị lực mà chính bằng cảm xúc kể cả những cảm xúc lỗi nhịp với đời, với tất cả những gì người ta có trong tay để về đích. Vì trái tim háo thắng đâu dễ gì từ bỏ! Nên đã bao lần thầm nhủ không nên buồn nhưng rồi vẫn chẳng điều khiển được bản thân, bảo dừng lại nhưng vẫn bước đi dù thực tâm đã uể oải, tổn thương…

Nhiều lúc thấy mệt mỏi và một loạt câu hỏi lại hiện ra trong đầu như mớ bòng bong. Nhiều lúc cần một người hiểu mình thực sự chứ không phải nói là hiểu nhưng vốn lại chẳng đủ độ hiểu để có thể cởi mở, trải lòng với nhau như những tri âm.

Nhiều lúc tự hỏi, tại sao mình không phải là “một sự lựa chọn”, tự hỏi mình là ai giữa cõi đời?  Ừ! đời thường giết chết những giấc mộng nhưng tôi vẫn cứ muốn tin vào một điều diệu kì nào đó, sự chân thật giữa những trái tim – chỉ cần như vậy nhưng kì thực thật khó.

Tôi chẳng quá ngu ngơ để không tìm ra một phần câu trả lời nhưng tôi vẫn muốn ai đó nói cho tôi câu trả lời một cách thành thật. Vì tôi biết tôi chẳng thể hiểu được tất cả, tôi còn ngây ngô lắm ;) Như vậy có được không? Với tôi… đơn giản là cảm xúc và mong ai đó cũng cho tôi một cảm xúc thật, đừng vô tình hay cố ý quẳng ra đó những góc khuất để tôi loay hoay, buồn và tổn thương đến thế.

Đời vốn vậy là những góc thiếu để con người đi tìm và tin rằng với trái tim đủ rộng, đủ sâu họ sẽ chạm được vào ước mong sâu thẳm của chính mình.

Thôi chẳng dài dòng gì nữa. Mình đi ngủ đây – Chúc mọi người ngủ ngon ^^

Chào ngày mới *vẫy vẫy* :)

Mà tại sao chúng ta chỉ mong đời là màu hồng, là ngọt ngào nhỉ? Ôi! Chính là mình – Mình chỉ thích uống cafe sữa thui hí hí

p/s: Sáng mai tỉnh dậy và tiếp tục với những dấu ??? dài dài >.<

Chiều tháng 4 bừng nắng

7 phản hồi

Dạo này mình hết tự kỉ rùi, thấy đời thật đáng sống và ý nghĩa biết bao!

Hai tuần nay lớp mình rất hay được nghỉ học, đến trường rồi lại đi về. Buổi học biến thành những buổi đi chơi với mấy con bạn thân ơi là thân.

Thứ 6, đón đợi môn Lao động nhà báo – môn chuyên ngành duy nhất trong kì 2 nhưng thầy lại bận. Nhân dịp đó mình phải thực hiện lời hứa đi chơi với tỉ tỉ để chuộc lỗi lầm sau bao lần lỡ hẹn. Nhược điểm của mình là hay thay đổi, hay sợ mệt nên 5 lần 7 lượt đồng ý nhưng đến ngày hẹn lại không muốn đi nữa. :)

Tuần này, chắc đi chơi nhiều nên đầu óc mình thông thoáng hơn hẳn, muốn trút bỏ mọi âu sầu đi hết, muốn tìm lại chút gì đó của mình ngày xưa _ vô tư  hơn bây giờ và mỉm cười nhiều hơn bây giờ.

Lâu rồi mình không có tâm trạng và bệnh lười lại phát tác nên không viết blog. Vả lại mình thử kìm nén cảm xúc của mình xem sao hehe. không thì cái blog nhỏ lại nhuốm màu ảo não. Hôm nay mình đang vui, ngồi viết vu vơ tí…

Tháng 4 về tuy nóng nực nhưng cũng tươi mới và rạng rỡ sức sống. Mình thích nhất là dạo trên những con phố để những cơn gió mát ùa vào mặt, ăn kem mát lạnh, ngắm người qua lại trên đường phố, la cà từng ngóc ngách nhỏ với ai đó để chí chóe hay tâm sự linh tinh…

Đời đẹp biết bao! Có lẽ lâu nay mình đã lãng phí một thứ đó là nước mắt. Nghĩ ra thấy mình thật yếu đuối, chưa biết kiềm chế cảm xúc. Dù miệng thì cứ bảo là: Đừng tìm nhà lãnh đạo ngoài bản thân… nhưng thật ra nhiều khi mình không tự lãnh đạo được mình, để cảm xúc lấn át cả niềm tin, nghị lực.

Hôm qua đi Bờ Hồ với tỉ sau lại ghé qua Đinh Lễ đọc được mấy câu rất hay của Đạo Phật về cách “Buông xả phiền não”.

Vì là con người là hữu tình sinh linh nên luôn có tình cảm nhưng nhiều người lại không thể kiểm soát tình cảm của mình nên dễ rơi vào bế tắc, lo lắng, đau khổ hay hành động nóng vội, sai lầm.

Cuộc sống đôi khi khiến ta cảm nhận sâu sắc sự trống rỗng trong chính mình khi  hối hả chạy theo những mục tiêu phía trước. Tâm lí theo đuổi những thứ tốt hơn hiện tại khiến ta không kịp cảm nhận những gì diễn ra trong mỗi phút giây sống của mình. Ta không hiểu giá trị cuộc sống nằm ở những thứ mà ta đang trải qua chứ không phải là cái mà ta đang hi vọng ở tương lai phía trước. Năm loại phiền não căn bản của con người là tham, sân, si, mạn, nghi khiến chúng ta luôn cảm thấy bất an, căng thẳng, mệt mỏi, chán nản…

Cách tốt nhất là phải xác định được hạnh phúc của mình ở đâu? Nếu lòng mình bình an thì đó chính là hạnh phúc. Hạnh phúc là tự mình phải từ bỏ tự ngã và tiêu diệt phiền não chứ không phải đạt được những thứ nào bên ngoài. Luôn bình tĩnh trước mọi tình huống của cuộc đời và tránh tâm loạn động, tìm lại chính mình- những giá trị có nghĩa với mình nhất chứ chẳng phải những giá trị nhất thời…

Chiều nắng tháng 4, mình thấy trái tim thật bình an, thanh thản, nhẹ tênh. Mình sẽ cố giữ tinh thần này dài dài, tránh tâm trạng ảm đạm hehe.

Chiều nay, mình đi chơi chụp ảnh với 3 cô bạn. Chụp xong mình kéo bằng được 3 đứa đi tìm quán chè mà anh Mạnh Hà giới thiệu. Nhìn anh chộp ảnh mà thèm quá! Con bạn mình tự tin: Tao biết quán này lâu rồi, phục vụ mặc áo vàng vậy mà khi dẫn đến chả thấy ai mặc áo vàng :(

Nhìn sang quán đối diện thấy ngay tên Trang béo cafe, thấy phục vụ mặc toàn áo đen chúng mình lại lắc đầu đi tìm. Với lại Sư phụ chỉ nói quán ấy tên Trang thôi mà. Đi hai vòng nữa chả thấy quán nào, mình lại nhủ hay quán hồi nãy chính là quán mà anh giới thiệu nhưng bỏ quên chữ béo.

Mình vòng lại hỏi cho chắc: quán này có bán caramen và sữa chua tự làm không ạh? thì nhận được câu trả lời: Không! caramen có ai tự làm bao giờ đâu. Mình lại hỏi thêm ở quanh đây có quán chè nào tên Trang nữa không ạh thì họ lắc đầu. Thế là 4 đứa đành ăn ở đấy luôn vì     cả buổi đã mệt nhoài. Ăn chè ở đây chả ngon tẹo nào huhu chán quá.

Chiều bừng nắng chợt nhớ câu thơ:

Ta trở về giữa chiều tháng 4 bừng nắng/ G la đà trên góc phố quen lữ thứ/ Nơi ta chờ người…trong một chiều lộng gió…

Mình sẽ tập giữ cho tâm trạng của mình luôn đầy nắng và gió như thế này mới được!

 

 

Life’s never easy

11 phản hồi

Hồi nhỏ hay khi còn ở nhà tôi không sợ sấm, không sợ mưa to gió lớn. Dù mưa gió mịt mùng, sấm chớp lớn đến đâu tôi vẫn ngon lành giấc ngủ. Thế mà hôm nọ, lần đầu tiên tôi cảm thấy bất an khi cơn mưa bất chợt kéo về giữa đêm. Mưa kèm theo sấm đầu mùa…ì ầm. Tôi chẳng thể nào ngủ được dù đang rất buồn ngủ.

Ngồi bên cạnh cửa sổ, gió luồn qua tấm rèm và như thể nó cũng luồn lách vào ngõ tâm hồn…trái tim tôi bỗng thấy chút lạnh lẽo, cô đơn và sợ nữa. Một nỗi sợ vô hình – nỗi sợ như đứa bé đi giữa đường phố mà không có mẹ bên cạnh (dù có thể nó vẫn nhớ đường về).
Đó là cơn mưa có sấm đầu tiên kể từ khi tôi ra Hà Nội, cơn mưa báo hiệu thiên nhiên sắp bước sang một mùa mới: mùa hè với những cơn mưa vội đến, vội đi. Xuân, hạ, thu, đông…đất trời tuần hoàn, mỗi mùa đều mang đến cho con người cảm giác riêng.

Bốn mùa tuần hoàn cũng giống như đời người vậy. Rồi cũng phải trải qua bao thăng trầm dù bạn có thích hay không. Rồi khi thời gian miết mải trôi con người ta sẽ phải bỏ quên cái gì đó để mà đi tiếp. Phải lớn lên chứ không thể nào bé thơ, ngây ngô, mãi nép mình trong chăn êm đềm và an toàn dưới sự chở che của người lớn khi sấm chớp kéo về. Càng trưởng thành thì tôi hiểu vòng tay của bố mẹ sẽ càng ngắn lại – một tỉ lệ nghịch mà tôi chẳng hề thích thú.

Tôi giờ là một cô gái 19. Rồi 2,3,4 năm nữa tôi sẽ ra trường, tìm một công việc cho ổn định, rồi khoảng dưới 30 tuổi gì đó lại lấy chồng (dù tôi ái ngại chuyện này lắm), rồi tôi sẽ già đi, ngồi bên cháu con khi đầu bạc…Rồi chết! Ôi! Cái vòng xoay của kiếp người làm bao gương mặt trở nên nhăn nheo, bộn bề âu phiền. Cuối cùng, khi họ đã “tạm trú” được ít lâu ở trần gian Diêm Vương sẽ đưa họ đến một thế giới khác, xa thật xa… Liệu còn có một kiếp nào không nhỉ? Hồi bé cứ băn khoăn câu hỏi ấy mãi, câu hỏi này chỉ khi nào trải nghiệm người ta mới tìm ra câu đáp án mà khi ấy lại chẳng thể nào nói kết quả cho mọi người cùng biết???

Giả dụ có kiếp sau, ở đó con người không chỉ sống ở một nhà khác, hình hài khác mà còn với giới tính khác thì hay biết mấy. Lúc ấy tôi sẽ làm con trai để thử sống mạnh mẽ như họ và không phải làm vợ, làm mẹ hixhix…
****************
Không hiểu sao tôi ngại lấy chồng lắm, chỉ nghĩ đến thôi là đã nhăn mặt, thở dài. Hôm trước bạn chị tôi lấy chồng, tôi cứ đi bên chị ấy mà than rằng: trời lấy chồng khổ lắm chị nhỉ, em ghét lắm khiến chị cũng đùa lại : nghe em nói mà nản thật. Có lẽ tôi chưa đến cái tuổi ấy nên chưa hiểu được khát khao của một người phụ nữ muốn làm tròn thiên chức của mình.

….Chỉ muốn mình như bây giờ_dở dở ương ương, tính tình vừa trẻ con, vừa bà già. Khi thì thích thú với những cái ba linh tinh, chạy nhảy, hóng hớt thế giới, khi lại ở nhà mà ngẫm nghĩ về những thứ xa xôi , nghĩ về cuộc đời. Khi đùa vui, hét hò, khóc lóc…khi lại nén ghìm cảm xúc, khoắc lên mình vẻ điềm nhiên kì lạ dù bên trong mọi thứ muốn vỡ vụn như một kẻ chín chắn lắm.

Nhưng tóm lại, tôi phải khẳng đinh rằng mình còn quá ngây thơ, ngơ ngác trước cuộc đời. Tôi không mong mình bé lại, chỉ mong cứ hồn nhiên, vô tư như lúc này đây, dù đôi khi sự vô tư ấy làm tôi phải ngỡ ngàng hay khiến ai đó hiểu lầm.
Tôi cũng phải trở thành người lớn mà…Ừh! Có ai mà không lớn lên cơ chứ? Lớn lên khi học hỏi, thành công, khi va đập với thực tại sinh động; từ đó từng trải hơn sau khi nếm vô số gia vị của cuộc đời. Đồng thời, cũng tự tay cho gia vị vào cuộc sống của mình.

Ai đó đã nói: Trên chuyến tàu cuộc đời vô số người, không có vị thuyền trưởng nào cả vì mỗi chúng ta chính là thuyền trưởng đưa con tàu của ta cập bến. Còn tôi thấy, mỗi người giống như một đầu bếp cho chính họ, tự tay nấu nướng chuẩn bị mọi gia vị và thưởng thức thành quả của mình. Khi nấu ăn bạn phải tìm cách nêm nếm gia vị cho hoàn chỉnh. Nếu lỡ tay cho vị mặn bạn sẽ thấy đời mình sâu sắc hơn, nếu nếm trải vị đắng bạn sẽ yêu hơn vị ngọt, nếu từng cay khóe mắt vì hạt tiêu bạn thấy mình già dặn hơn …

Cho nên dẫu không muốn chút nào thì khi nếm phải vị mặn, chát hay đắng ta vẫn nên mỉm cười vì chí ít ta đã biết nó là cái gì (Người ta bảo không biết cái gì cũng khổ mà biết cũng khổ chẳng kém – nhưng dù sao biết vẫn tốt hơn vạn lần so với việc ngu ngơ không biết). Cứ như thế những cái lỡ tay sẽ giúp chúng ta nếm trải đủ: cay, đắng, mặn, ngọt, bùi, chua, chát…Và dẫu món ăn hoàn hảo không phải là kết quả cuối cùng nhưng cuộc đời bạn (món ăn lớn nhất mà ngày ngày bạn chăm chút) sẽ không thể nào vô vị, nhạt nhẽo!

Ngày nhỏ tôi thích mình trở thành người lớn. Khi thấy anh chị đi học tôi cũng muốn nhanh đỗ đại học để bước ra đời, để được tự quyết định cuộc sống của mình. Ôi ! Hồi học Phổ thông tôi mong ước lắm điều này. Bây giờ thì tôi đã bước đầu chạm tới mong ước ấy. Và tôi phải tự tay nấu ăn theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
*******
Hôm ấy mãi hơn 2h khi cơn mưa ngớt hẳn tôi mới đắp chăn và ngủ được.
Tôi cứ thức và ngẫm nghĩ về những điều vơ vẩn, nghĩ về những mối quan hệ trong đời, nghĩ về cuộc sống của tôi hôm qua, hiện tại và tương lai.

Đợt trước về quê, đứa em năm nay học lớp 11 hỏi tôi: Chị thấy đi học ĐH thế nào ạh? Tôi cười và trả lời nó theo cảm nhận của mình: Học ĐH có nghĩa là không chỉ học trong sách vở mà còn học rất nhiều từ cuộc sống nữa.
Em cũng như tôi trước đây là con “mọt sách” sống theo sách vở, nói theo sách vở và suy nghĩ cũng theo sách vở.
Bao lo toan, bao buồn vui gắn liền với những trang sách, với gia đình và bạn bè ở trường. Từng ấy mối quan hệ quá đỗi gần gũi, họ là những người luôn thương yêu tôi và cho tôi niềm vui vào ngày mai. Họ khiến trái tim tôi ấm áp và cũng chưa bao giờ làm tôi tổn thương, phải đắn đo, suy nghĩ nhiều.

Còn giờ đây, mối quan hệ xã hội được mở rộng hơn, có nhiều người tuy mới quen nhưng mang cho tôi thật nhiều hạnh phúc, niềm tin, hi vọng, cảm xúc. Có người giúp đỡ và dạy tôi những bài học ý nghĩa. Cũng có nhiều người khiến tôi băn khoăn, ngỡ ngàng và chỉ trực thốt ra câu cảm thán với cuộc đời rộng lớn: Thật phức tạp!
Chưa bao giờ tôi nói nhiều đến vậy về 2 từ “cuộc sống”. Dẫu có trăm vàn định nghĩa đi nữa cũng chẳng đủ để tôi hiểu được nó bằng cái nhìn non nớt của mình. Bước chân vào Đại học đồng nghĩa với cuộc sống tự xa gia đình, tự lập trong sinh hoạt, học tập và chi tiêu.

Là con út nên thực sự tôi chưa bao giờ phải bận lòng về nhiều thứ. Từ nhỏ được bố mẹ bảo bọc, tôi chỉ phải học và đó là cách tôi mang niềm vui cho bố mẹ mình. Trong khi bạn bè nhiều người phải đi làm thêm thì tôi không phải lưu tâm chuyện ấy. Thực sự tôi không có ý định làm thêm gì. Bố mẹ không muốn tôi đánh đổi thời gian học tập vì đi làm.
Hà Nội này là mảnh đất đẹp, nghìn năm văn hiến, phồn hoa, mảnh đất trăm nghề và cũng là mảnh đất mà con người sống nhanh và thực dụng hơn bất cứ nơi đâu. Mảnh đất trăm kiểu người khiến ta đôi khi phải gọi nó là mảnh đất “ô hợp” + thật giả lẫn lộn. Bố mẹ chẳng muốn tôi lao vào đời quá sớm và bị ai đó lừa đảo…

Kì 1, một người bạn thân đã giới thiệu cho tôi chỗ làm ở một tòa báo, tôi muốn trải nghiệm một công việc liên quan đến báo và quyết định đến đó thử. Sau buổi gặp mặt, tôi hoàn toàn bị thuyết phục bởi những lập luận sắc sảo của vị TBT ấy. Trên đường về chỉ thấy mình thực sự đã sống mơ mộng lâu này, không nghĩ đến thực tế cho mấy.

Sau 2 ngày thử làm ở đấy những vấn đề phức tạp đã xảy ra, tôi chứng kiến cả những cảnh tượng làm tôi hãi. Tôi thấm dần rằng cái gì thực tế quá có thể trở thành thực dụng. Cuộc sống của họ hướng đến cái đích cuối cùng là đồng tiền nên đôi mắt của họ tỉnh táo và sắc lạnh quá. Lấy đồng tiền làm tôn chỉ sống, làm mũi tên cho hành động. Tôi vỡ ra. Thế mà ban đầu còn hi vọng mình sẽ học hỏi và “khôn” ra khi làm việc ở đấy, hi vọng được trải nghiệm nhiều hơn, sống sâu sắc hơn. May mà tôi dừng lại khi mới vừa khởi đầu!

Đúng tôi thích sống mơ mộng một chút, tôi dễ bị tổn thương. Tôi có thể ngồi và nghĩ mãi về 1 chuyện khi nó chấn động lòng mình và chẳng thể nghĩ bất cứ chuyện gì khác để có khi buông ra những câu ngớ ngẩn nhất trên đời. Tôi viết tản mạn về mối quan hệ không tên khiến nhiều người mong muốn có nó nhưng cũng gửi kèm tôi lời nhắn: “em hơi mơ mộng đấy nhé”. Tôi cũng quý những người có chút ít tính nghệ sĩ vì đời sẽ được họ nhìn dưới một cái nhìn thi vị, nên thơ và có nghĩa. Họ cho tôi thấy giữa con đường không hề suôn sẻ, dễ dàng mình đang đi tới còn nhiều người tốt, sống chân thật và ý nghĩa.
Môi trường sống mới cho tôi nhiều hứng thú, tò mò và háo hức để khám phá. Một số thứ mới mẻ và tinh khôi như hạt sương ban mai cho tôi niềm xuyến xao, thấy tâm hồn bình lặng hay rộn lên những cảm xúc chưa bao giờ có.

Tôi may mắn gặp được nhiều người tốt họ là người chị, người anh, người bạn, người thầy khiến tôi mỉm cười mỗi khi nghĩ đến, an ủi tôi khi cô đơn. Bây giờ khi xa vòng tay bố mẹ tôi biết họ chính là một ưu ái mà cuộc đời ban tặng tôi và tôi sẽ mãi nâng niu những tình cảm tốt đẹp ấy.

Có khi tôi ví họ là những mảnh cảm xúc làm trái tim tôi đầy hơn, biết rung động nhiều hơn. Tôi biết ơn, cảm phục và quý mên tất cả mọi người vì nhờ họ đôi mắt của tôi có thể nhìn sâu sắc hơn, nhiều khi họ lại chính là điểm tựa góp phần thay đổi niềm tin bị giới hạn trong tôi.

Tôi có những người chị luôn chia sẻ,chỉ bảo tận tình cho tôi cách sống thời sinh viên. Tôi có những người anh khóa trên năng động, tài giỏi, sâu sắc, nhiệt tình và có khiếu hài hước. Vì vậy, tôi phá lệ bái hẳn 2 anh làm Sư phụ cùng lúc – những người mà tôi cảm phục, ngưỡng mộ và quý mến. Họ dạy tôi nhiều điều không chỉ qua lời nói, không chỉ qua những câu trả lời khi tôi nhờ vả…có khi chỉ qua việc quan tâm đến đời sống của họ tôi cũng học được cách mà họ sống ý nghĩa như thế nào.

Tôi quý bạn bè mình – những con người thú vị và luôn mang những “bí mật” riêng. Chúng tôi sẵn sàng tâm tình với nhau những chuyện nhảm nhí vớ vẩn mà không đứa nào cười nhạo nhau cả. Đơn giản, chúng tôi thấy ở nhau một phần tình cảm của tuổi non xanh. Bạn tôi không ai không đáng để tôi học tập cả.

Đó là cô bạn mạnh mẽ đối diện với đời dù bất trắc vẫn không nản lòng, chững chạc như một người lớn. Là anh bạn tuy hơi bốc đồng, “hiếu chiến” nhưng không bao giờ làm “nô lệ dư luận” mà sẵn sàng đứng về một góc của thế giới để đưa ra những quan điểm mới mẻ bỏ mặc sau lưng mọi tiếng cười mỉa mai hay ghanh tị. Đó là chàng trai sâu sắc nhất trong lớp ( Idol của bạn thân mình) theo đánh giá của nó luôn ^^ và mình cũng thấy vậy. Bạn học giỏi, điềm đạm, quan tâm đến mọi người. Có người cho tôi biết cuộc sống thật thi vị ngay trong những cái giản đơn nhất. Đó là cô bạn cứ kéo tôi bằng được ra sân trường chỉ để ngắm những bông hoa nhỏ và cả những cái cây không hoa mà không biết chán..

Rồi cũng có những người bạn làm mình phải thương họ thật nhiều, họ yếu đuối nhưng cũng mạnh mẽ lắm, cái mạnh mẽ khi chôn chặt nỗi đau vào tim. Họ khiến tôi nhận ra người sở hữu nhiều nụ cười nhất chưa chắc là người mang nhiều niềm vui nhất…Đừng bao giờ đối xử tệ với bản thân mình nữa nhé những cô bạn của tôi.

Họ nói cho tôi nghe những góc khuất cuộc đời mà họ nhìn thấy. Họ làm tôi nhận ra đời sống luôn chuyển động như một khối rubic, nó chẳng hề tĩnh tại để ta nhìn ngắm bề ngoài mà mong hiểu được. Họ làm tôi yêu đời và sống mạnh mẽ hơn. Cảm ơn tất cả mọi người! Nhờ mọi người tôi có thể mơ tiếp những giấc mộng của mình.

Đời là một giấc mơ dài mà. Tôi sẽ vẫn cứ mơ như thế dẫu khi thức dậy bao nhiêu giông tố đang kéo đến. Tôi mơ màng để rồi sực tỉnh, đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác với những câu chuyện đậm chất “cuộc đời”. Tôi vô tư để rồi nhận ra một mớ những câu hỏi bùng nhùng trong những mối quan hệ xung quanh.
Rồi một ngày kia khi những mơ mộng đầu đời này bị chìm khuất giữa bao nhiêu thứ. Có thể khi ấy, tôi đang loay hoay trước những vướng mắc, đớn đau của đời, khi trái tim lang thang bị cào xé rớm máu… tôi sẽ biết mình cũng từng sống một quãng đời khá thú vị ở tuổi 19.

Bây giờ đây, tôi phát hiện ra một điều mà tuổi trẻ manh động như tôi rồi sẽ chạm phải đó là: Không nên nhìn con người ở một tọa độ tĩnh tại nào đó. Nên tiếp cận con người ở góc độ không tốt không xấu để không phải hoảng hốt, ngỡ ngàng. Con người không bao giờ trùng khít với cái áo của họ một cách giả dối và đau đớn. Và chẳng có ai là hoàn hảo cả. Bên cạnh cái tốt, cái xấu vẫn tồn tại ngay trong những con người mà ta cho rằng họ tốt nhất trong số người ta từng gặp.

Tôi đã nghe, đã thấy người ta sống toan tính, ích kỉ chẳng giống vẻ mĩ miều, thân thiện, cởi mở mà họ tạo ra. Và tôi chấp nhận nó thay vì sống trong một bầu không khí gần như ở “vô trùng” giống hồi ở nhà/ Dẫu ra đường đi chơi bạn cũng bị bụm bám vào mà.

Thế gian bụi bặm này đâu nhường chỗ cho những yên bình tĩnh lặng. Ai sống rồi cũng phải đi qua những đớn đau, hoang mang, lo sợ, tuyệt vọng, khó khăn cay đắng…mà những thứ này luôn là ẩn số khó lòng đoán định giống như những tiếng sấm kia kéo đến bất chợt trong khi bạn đang cô đơn. Tuổi chúng tôi còn khá non trẻ, thiếu vốn sống, dễ bị mất niềm tin, khi yếu lòng lại khóc …

Nhiều khi tôi thấy buồn, thật buồn. Muốn hét lên mà chẳng thể nào hét được cho thỏa những nỗi niềm trút bỏ vào không gian, tan vào hư vô. Tôi nghĩ mãi về nó và tất nhiên sẽ biến nỗi buồn ấy thành nỗi buồn lớn.
Có người đã nói với tôi: sau này em sẽ dạn dĩ ra nhiều. Tôi không thích 2 từ dạn dĩ, cũng chẳng thích 2 từ từng trải tôi muốn mình sâu sắc. Phải! đời không như là mơ mà, tôi đau đớn trước những va vấp nhưng vì thế mà tôi biết tất cả những gì có giá trị đều đến từ cái khó khăn tưởng không thể nào vượt nỗi ấy. Từ đó, tôi mới cảm được cuộc sống muôn màu không hề tẻ nhạt bằng một tâm hồn có chiều sâu.

Vì vậy từ nay, tôi sẽ không tư duy lãng phí để mất thời gian vào những thứ quá lỗi nhịp trong cuộc sống này, sẽ học cách tư duy tích cực hơn để thêm gia vị vào cuộc sống của mình.
Lẽ ra tôi không có mặt trên cuộc đời này. ..Hồi ấy bố mẹ sinh chị tôi rồi đến anh tôi, khi biết lỡ mang con thứ 3 bố mẹ định bỏ đi nhưng bà nội đã nghe được và ngăn lại. Kết cục tôi có mặt hôm nay, để sống trong đời và thấm thía một phần cuộc sống nhiều gia vị, màu sắc này.

Cảm ơn ông bà, bố mẹ đã cho con biết thế nào là cuộc sống *_*, cảm ơn tất cả mọi người xung quanh đã giúp tôi thấy cuộc sống vẫn là “life’s never easy” nhưng nó luôn có nghĩa dù trong hoàn cảnh nào đi chăng nữa.
Ngay cả khi tôi lo sợ không ngủ được, khi thất bại, khi gặp chông gai…thì tất cả vẫn có ý nghĩa. Bên cạnh tôi luôn có những con người biết yêu thương, chia sẻ, biết cho nhau nghị lực để biến never easy thành easy.

Đời nào giản dị như một cốc nước tinh khiết? Nó phức tạp quá đỗi.
Đời là giông bão, sấm sét, là nỗi đau xen lẫn những ngày đẹp trời, bình yên, lặng gió…

Mối quan hệ không tên

4 phản hồi

Nhiều khi… lặng lại suy nghĩ, thấy mọi thứ dường như đã sắp sẵn trong một guồng quay với những mối liên hệ chằng chịt. Người với người_ Phải chăng cái địa hạt hàm chứa nhiều mối quan hệ nhất này đã định sẵn trong câu nói: Con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội? Những mối quan hệ như những sợi dây quấn lấy nhau, vừa có quá trình nảy nở vừa có quá trình tiêu biến bớt.

Nhiều khi… tôi thảng thốt nhận ra mình đang khó chịu với sợi dây qua lại ấy, thấy mình bức bối và ngộp trước sự quan tâm của ai đó.

Và rồi nhiều khi tôi cũng cảm nhận sâu sắc rằng mình làm ai đó khó chịu và chán mình lắm.

Nhiều khi…tôi thèm khát một mối quan hệ mà người ta gọi là “không tên” – Một mối quan hệ mơ hồ, không rõ ràng – Một mối quan hệ không có tên hay không nỡ đặt tên? Vì một khi có tên, nó sẽ cũng như bao mối quan hệ khác… làm ta bất giác khó chịu vì hai chữa “ ràng buộc”.

Ước một mối quan hệ mập mờ, không rõ ràng_Không phải là quan hệ ruột thịt, không phải bạn thân thiết, cũng không phải bè thi thoảng tụ tập, không phải là người yêu của nhau, càng không phải là người lạ nơi cuối con đường, dửng dưng trong dòng đời hối hả…

Cớ sao khi một người con trai cùng người con gái thân thiết rất mực với nhau, ai đó lại áp đặt không thể có tình cảm trong sáng? Nói rằng tình bạn thân thiết kia rồi cũng có lúc nâng cấp lên tình yêu? Hoặc là không thế nhưng mờ nhạt đi khi 2 người tìm được nửa của mình?

©©©

Một mối quan hệ không rõ ràng… Chỉ là đến nắm lấy tay nhau khi tâm hồn cô quạnh nhất

Chỉ là gục đầu vào nhau, nhắm mắt để tìm chút bình yên hiếm hoi khi 1 trong 2 người mệt mỏi với cuộc sống.
Chỉ là một cái ôm và nức nở khi một người tuyệt vọng với tình yêu của mình

Chỉ là đi dạo phố, đi ăn, cafe vào những buổi tối rãnh rỗi
Chỉ là sms với nhau cả đêm khi người kia thấy nhớ một người khác mà không thể sms.
Sẽ không xen vào cuộc sống riêng tư của nhau.
Sẽ không ràng buộc bởi tất cả điều gì cả.
Mọi thứ đều tự nguyện và cảm thấy vui vẻ vì điều đó

©©©

Cao hơn tình bạn, thân mật hơn tình bạn nhưng không phải là tình yêu… Hay cũng có thể cao hơn tình yêu? Mối quan hệ không cần quan tâm đến khởi đầu và không bao giờ có đoạn kết, không tính thời điểm nó ra đời và ngày từ giã của nó. Nó sẽ vững bền mãi!

Không tên… Để không phải thảng thốt khi nhận ra mình mất nó hay mình thấy ngột ngạt muốn phá tung nó ra.

Như vậy, sẽ không cần hai từ trách nhiệm nặng nề, không đòi hỏi, không chiếm hữu, không phải căng mình chịu đựng khi không muốn, không tổn thương, không đau đớn, không trách cứ, không khinh thường… không bị chi phối bởi bất cứ điều gì trong cõi trần ai phức tạp!

Một mối quan hệ nhưng ko hề ràng buộc bởi tiền bạc, không lung lay bởi dư luận, không nhàm chán, không phải là vui chơi, cũng chẳng phải sự thương hại…

Một cái nắm tay nhẹ nhàng để băng qua mùa đông buốt rét. Một tiếng nói nồng nàn khi ta đối diện với hố sâu trống trải.

Một ai đó… khi nghĩ đến…tôi thấy hạnh phúc và không đau nhói bao giờ, không đắng lòng và không sợ tuột khỏi tay mình, không bao giờ nói hay nghĩ đến 2 từ mệt mỏi và chán ghét.

Ước có một ai cho ta cảm ngon lành vào giấc ngủ bình yên, cho ta mạnh mẽ vượt qua nỗi sợ khi giật mình quờ quạng trong những đêm bị bóng đè.

Một mối quan hệ hoàn toàn chân thành, vẫn giành cho nhau sự rung động, vẫn thấy trái tim ấm nồng sau bao san sẻ, vẫn nghe thấy trái tim chuyển nhịp khi đứng với nhau. Nhưng tuyệt nhiên không như tình yêu : Không bắt đầu để rồi đi tiếp các chặng sau ( từ chinh phục rồi kết hôn) theo đường thẳng…không hợp tan, chia lìa. Vì tôi nghĩ khi chuyển hóa từ quan hệ yêu đương sang quan hệ ruột thịt ( kết hôn) vẫn có thể đổ vỡ, vẫn có dấu chấm hết làm chúng ta nuối tiếc.

*************

Tôi muốn tôi có thể làm cho ai đó cười, cho họ vui , hạnh phúc một cách giản dị mỗi ngày, mỗi ngày. Họ cũng thế …nhưng đều là tự nguyện thoải mái và không trói buộc nhau trong mọi quy phạm giấy tờ hay những quy luật bất thành văn.

Tôi rất thích được người khác quan tâm, chú ý đến mình nhưng đôi khi tôi lại “cựa quậy” trước tình cảm ấy như người mặc áo len vào mùa hè. Chính tôi_người không muốn mình là kẻ lấy đi của ai đó sự “tự do” nhưng rồi nhiều lúc sự quan tâm của tôi hình như cũng làm họ bức bối và thấy phiền phức.

Tôi thích 1 mối quan hệ không cần đòi hỏi – mối quan hệ với ai có thể chấp nhận tất cả những gì thuộc về  bản chất của con người trong đó có tôi (cả rồng phượng và rắn rết, cả thiên thần và ác quỷ, cả ánh sáng và bóng tối), về tính tình của tôi dù tôi có sớm nắng chiều mưa…

Người ấy không cảm  thấy tôi phiền phức khi tôi quan tâm và mở lòng. Không im lặng hay nói bận trước cuộc gọi của tôi. Người sẵn sàng ở bên tôi quan tâm tôi đang nghĩ gì, làm gì, ở đâu. Người ấy không thấy con người tôi  đơn điệu.

Tôi khát  một mối quan hệ không tên vì thường những mối quan hệ có tên làm ta thấy rập khuôn và nhận ra sự tẻ nhạt sau thời gian dài tiếp xúc.

Tôi không thích ai đó bảo yêu mến tôi vì sự dịu dàng, sau lại bảo ghét tôi vì sự yếu đuối, ủy mị, mau nước mắt.

Tôi không thích ai bảo thấy hạnh phúc khi tôi dựa vào vai họ khiến họ thấy mình mạnh mẽ rồi khi chán… họ lại muốn tìm 1 ai đó cá tính để không phải bận tâm quá nhiều.

Tôi không thích ai khen tôi khi khóc dễ thương nhưng sau đó lại khó chịu vì sợ những dòng nước mắt của tôi làm họ không nỡ bước đi – nói đúng ra là để níu chân ai đó khi họ không muốn ở lại.

Tôi không muốn ai cho tôi là một sợi dây ràng buộc bước đi của họ, vướng víu hành trình của họ một khi họ chán.

Tất thảy mọi thứ trên thế gian này đều mong manh dễ vỡ quá và mối quan hệ cũng vậy. Ranh giới giữa 2 mặt trong 1 con người rất mỏng: Đơn giản dễ bị xem là hời hợt, dễ thương giàu xúc cảm bị xem yếu đuối, vô tư dễ thành vô tâm, mạnh mẽ dễ thành thiếu sâu sắc ..Sau khi gắn với nhau bằng sự ràng buộc của các mối quan hệ, người ta thấy rõ nhất cái ranh giới ấy.

Mọi sự sở hữu đều gặp nhau ở sự lặp lại, bó buộc, khuôn khổ, nhàm chán dù nhiều, dù ít….Người yêu mưa cũng có thể ghét mưa sau hàng tháng nó rỉ rả, người yêu nắng cũng có thể ghét mùa hè dài oi ả và khát thèm những hạt mưa ướt át.

Tôi muốn một quan hệ không rõ ràng – không làm tôi đau khổ ghê gớm, không làm tôi hụt hẫng khi lạnh lùng bước đi, không làm tổn thương lòng tự trọng của tôi, không làm tôi phải gò ép, bí bách, lẩn tránh.

Tôi cũng ko muốn tôi trở thành gánh nặng của ai đó, tôi muốn tôi là cơn gió mát nhẹ thổi vào lòng người chút thư thái. Và không cần ai lưu tâm cũng được nhưng ít ra… không ai bức bối, ngột ngạt và muốn giải thoát khỏi tôi.

Tôi không muốn là nỗi ám ảnh!… khiến ai đó đang ở bên tôi mà muốn trốn chạy thật xa, muốn cắt đứt mọi liên hệ với tôi vì xem tôi là kẻ bám đuôi khó dứt.

Hãy lấy đi của tôi 1 cái gì đó, 1 chút niềm vui, hi vọng, có thể làm tôi buồn, suy nghĩ,  lo lắng nhưng xin đừng lấy đi của tôi lòng tự trọng. Tôi không muốn mình làm cái bóng của ai đó, chạy rượt theo ai đó…Khi tôi nắm tay người hơi chặt chỉ đơn giản vì tôi là người giàu cảm xúc và nồng nhiệt chút ít thôi. Tôi sẽ buông tay và đủ can đảm để làm điều này dù đau khổ nhưng tôi biết cảm giác bị giữ chặt không hề dễ chịu chút nào. Không níu kéo, không bực bội, không thù hận…

Tôi vẫn luôn để cho mọi mối quan hệ một khoảng bình yên không xâm lấn bao giờ mà… và tôi cũng cần một quan hệ không tên để giãi bày tất cả âu phiền sinh ra từ những mối quan hệ có tên.

Hi vọng trong ngổn ngang của cuộc sống, chúng ta là Oxi chứ không phải là CO2 của nhau, là cơn gió lạ mát lành chứ không phải là cơn gió Lào ngột ngạt. Tôi hi vọng như thế – 1 mối quan hệ không rõ ràng nhưng trao cho nhau mọi cảm xúc và không chờ đợi 1 sự sở hữu, 1 sự ràng buộc, định hạn nào đó của thời gian hay lòng người.

****************

Như vậy, không ai trong chúng ta phải loay hoay để bứt đi những mối quan hệ ràng buộc vô hình nào. Tôi sẽ không để lại 1 vệt sẹo nào trong tâm hồn bất cứ những ai mà tôi yêu thương, đặc biệt là người mà giữa tôi và họ có một mối quan hệ không tên !

Con người vẫn là thế_loài sinh vật phức tạp!  Tha thiết ai đó siết chặt tay mình để không thấy lạc lõng nhưng rồi lại cuống quýt trốn chạy khi được quan tâm quá nhiều ;)

Ngày cuối tuần.

3 phản hồi

Thứ bảy – Ngày cuối tuần thứ nhất đã trôi qua, mọi việc vẫn bình thường. Chủ Nhật lại đến rồi! Cuối tuần, thay vì đi đây đi đó để xứng danh “Du học sinh báo mạng” (Cái biệt danh rất hay dùng chung cho sinh viên báo mạng do một bạn lớp mình nghĩ ra), tôi quyết định ngồi ở nhà tự kỉ với đống sách vở, dù đã có lời hứa với bạn học cấp 3 từ lâu.

Định rằng ở nhà để đọc sách, gom nhặt lại kiến thức của một tuần qua. Vì có lúc tôi cảm thấy những kiến thức trên Giảng đường làm tôi phải chạy theo slide, chạy đuổi theo những con chữ. Nào Triết học Mác – Lê Nin, Chính trị học, lại còn cả Văn học nước ngoài nữa chứ

Tuần vừa rồi, nghe cô đọc lời thoại trong Rômêo và Juliet mà thấy sến sến, giả tạo kiểu gì đấy rất buồn cười. Dù biết văn học Trung Cổ lấy những lời có cánh ấy làm khuôn mẫu, chuẩn mực, đặc trưng nhưng mình không thích cái kiểu lãng mạn ấy chút nào. Cô giao bài tập về Hăm let mà mình còn chưa đọc hết tác phẩm kia mà. Cách nhanh nhất là google. Vậy mà…Mạng wireless lâu này dùng chùa đã bị cấm cửa :(

Hôm qua, đang lên mạng thì thấy mất biến sóng. Sau đó, nó đã trở lại và “lợi hại gấp 2 lần”. Ôi, lâu nay hào phóng là thế, nay lại tính toán đến vậy chứ :x . Hichic, điều đó lại một lần khẳng định cái chân lí giản dị muôn thuở: “cái gì cũng có giới hạn”. Lần trước, có một nhà cho dùng miễn phí sau cũng cài mật khẩu vì có quá nhiều người “ăn theo” làm yếu mạng của họ. Và nhà này là nhà thứ 2 làm công việc mà mấy sinh viên như mình không thích tẹo nào.

Trước đây mình cũng tưởng tượng đến một ngày như ngày hôm qua. Nếu một ngày không có em_ mạng chùa mình biết thế nào đây? mình sống thế nào đây? ^^

Cuối cùng, mọi tưởng tượng đã được hiện thực hóa sau vài ngày cái cô có tên Hoàng Thị Diệu Ngân gì đấy không trả tiền cước phí , bị mạng FPT khóa tài khoản và bắt gia hạn lần một. Các em laptop xóm mình bùn lắm vì  mạng chùa bị đứt quãng hôm ấy. Không sao, sáng hôm sau mọi chuyện lại đi vào quỹ đạo. Wifi lúc nào cũng 3,4 vạch, tha hồ lướt web, download. Còn từ nay trở đi chắc sẽ không còn hi vọng nào về một sóng wifi mới sẽ mở miễn phí nữa, thời buổi kinh tế thị trường mà. :D

Một ngày không online sao mà  như có ai bó chân mình, giam hãm mình vậy. Chán quá!

Không thể chịu đựng cảnh này được, phòng mình đi hỏi nối dây mạng nhưng ở xóm không còn một cổng nào. Vậy là đành dài cổ chờ dự án nối một mạng mới tập hợp những sinh viên trong xóm theo lời hứa của anh luật sư tầng trên. Chiều nay, mình ôm máy chạy sang “nương nhờ” dây mạng của bạn Lan để tìm tài liệu và lạch cạch mấy dòng nhảm nhí này.

Cái nhà có có wifi miễn phí kia là nhà nghỉ phía sau xóm trọ của mình kìa. Bây giờ, “con ốc” lớn ấy không phải đèo theo đám rêu bất đắc dĩ chúng mình nữa nên mạnh khỏe lắm. Lúc nào signal strength cũng báo good, good…Còn tụi mình thì chả làm gì được, không có cách nào hack được. Giá như còn mấy anh học công nghệ thông tin ở đây như dạo trước thì chẳng phải nói rùi, các anh là chuyên gia hack wifi nhà hàng xóm mà. hihi

Nói chuyện này ra để thấy rằng, những kẻ ăn theo có số phận bấp bênh như thế nào? Phụ thuộc vào người ta, tất có một ngày bị người ta “bỏ rơi” theo cách này hay cách khác…

Cái nhà nghỉ kia ban đầu không để mật khẩu chắc cũng vì một lý do nào đó. Chẳng hạn, để khách vào không phải hỏi mật khẩu. Còn bây giờ, có lẽ họ thấy rằng không nên ban phát miễn phí sóng cho một đám vô danh nữa. Họ không biết tụi mình là ai, mình cũng chẳng biết họ. Mình thấy mình và rất nhiều người khác lâu nay dùng mạng chùa giống như những con kiến bu quanh đám bánh ngọt vậy ><

Không có mạng rất chán: buổi sáng dậy không đọc báo được, không ghé vào thăm blog của bạn bè được, không chat chit để nói vài câu đùa vui với mọi người xung quanh được, không tìm tài liệu được…Mọi thứ sẽ rất khác khi chúng ta rơi vào một trạng huống khác. Cảm nhận về một ngày trôi qua chính vì thế cũng khác hơn.

Một nhà triết học phương tây nói: tivi, máy tính là thứ “thuốc phiện có phích cắm”. Dù máy tính không xấu và cũng không gây nghiện như thuốc phiện nhưng rõ ràng không thể phủ nhận ảnh hưởng của nó đến công việc và cảm xúc mỗi ngày của con người.

Ngày qua ngày chúng ta vẫn sống và gắn bó với nó giống như một người bạn thiết thân không rời nên nó đã trở thành một phần cuộc sống của ta. Một ngày vắng nó ta thấy cuộc sống trống trải, buồn chán. Nhưng thiếu nó cũng chẳng đến mức ta phải vật vã như kẻ nghiện. Ngày vẫn qua đi tuy có chút thay đổi.

Cuối tuần ở nhà, nhịp sống như trôi đi chậm hơn, bình lặng hơn.

Sáng nay, tôi cho phép mình ngủ đến 8h, một giấc ngủ sâu và ngon lành. Sáng mở mắt ra thấy người dễ chịu và thoải mái. Tôi không thích ngủ nướng vì  đọc báo họ bảo như vậy ảnh hưởng xấu đến sức khỏe. Thức dậy sớm sẽ khiến bạn tỉnh táo và hoạt bát hơn. Thỉnh thoảng, tôi vẫn dậy muộn vào những ngày mệt mỏi hay cảm thấy vô công rồi nghề tự thấy mình cần thư giãn. Hôm nay là một ngày như thế. Không dậy sớm để đọc báo vì không có mạng.

Không lang thang trên mạng, tôi có hẳn một buổi sáng ngồi trên giường. Bên cạnh là chồng sách từ giáo trình, sách tham khảo viết báo và cả hạt giống tâm hồn nữa… Chờ chị cùng phòng đi chợ về tôi sẽ ăn sáng và tiếp tục nhâm nhi mấy cuốn sách dày kia với bản nhạc lãng mạn mình yêu thích.

Sáng nay, ngồi đọc sách dù không nhiều nhưng tôi thấy được mình sống chậm hơn một chút.  Tôi không để đầu óc đi đâu mà có khoảnh khắc để nhớ về cảm xúc của một tuần qua như thế nào. Tôi đã đi đâu và làm gì để kín lịch của 7 ngày. Tôi nhớ mình còn chưa gọi điện hỏi thăm anh, chị mình mà toàn để anh chị gọi ^^. Sáng nay, một buổi sáng mắt tôi rất tinh nhanh vì cả tối qua không gián mắt vào màn hình vi tính. Tôi đọc, nghiền ngẫm và thấm thía  những dòng chữ trong cuốn Hạt giống tâm hồn.

Sáng nay, tôi gọi điện cho bố mẹ, hỏi thăm bố mẹ đang làm gì thay vì để bố mẹ gọi cho tôi mỗi ngày như mọi khi. Tôi than thở với bố về vụ mất mạng làm mình buồn chán và cười bật lên khi bố bảo đùa: Hay con và các chị đến thương thuyết với nhà nghỉ ấy đi…rồi xin lấy cái mật khẩu :) . Một ngày nữa lại qua đi tôi thấy nhẹ tênh, bình yên lạ. Mặc dù vẫn đợi chờ nối mạng và sốt ruột là đằng khác nhưng có sao đâu…Và tôi còn sẵn sàng tâm thế cho những kế hoạch (bé xíu như con kiến) dự định trong tuần tới nữa chứ ^^

Tôi thấy dường như lâu nay mình sống nhanh thì phải, ít ngẫm nghĩ về mọi chuyện. Sống chậm hơn, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn_Cái lý thuyết ấy đâu phải lúc nào tôi cũng giắt vào balô trong hành trình đời đầy bụi bặm, bon chen khiến nhiều lúc tôi đau khổ, mất niềm tin cơ chứ. Hôm nay tôi nghĩ đến nó, nghĩ tới bố mẹ và nghĩ tới con đường tôi đang đi, tưởng tượng về tương lai mình, liệu nó tươi sáng hay xám ngắt và nhạt nhẽo nhỉ?

Dù sao tôi cũng mong nhanh nhanh nối mạng để thực hiện mọi việc và tìm niềm vui ở đó. Đợi chờ làm tôi hơi chán và tôi nhớ được ngày hôm nay – một ngày giản dị, chậm rãi, một ngày bình thường cho tôi suy  tư.

Lại nhớ một câu mà mình rất thích khi học nghị luận xã hội hồi phổ thông:

Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy

Ta có thêm ngày nữa để yêu thương!

Những tia nắng sau mưa

2 phản hồi

Những tia nắng long lanh dù nhỏ nhoi, dù yếu ớt cũng khiến bao trái tim ấm hơn!

Hôm nay, mình phải dậy sớm đi học môn thể dục. Báo thức để sẵn từ 5h30, rồi 5h40, 6h…Mấy lần chiếc điện thoại reo liên tục mới tỉnh giấc được. mình vốn quen dậy sớm nhưng sáng nay phải 5 lần 7 lượt mới dậy được. Cuối cùng, khi đến lớp là 7h15 vào học vừa kịp; so với các bạn thế là mình cũng ổn ổn rùi (còn khối người ngủ nướng và đến chậm thầy bắt phải ra ngoài đợi giờ giải lao mới được vào mà ^^). Chắc là do dư chấn của “ngày buồn”.

Hôm qua, trời mưa từ sáng và trong lòng mình mưa cũng rả rích rơi. Dường như, con người mình cũng giống như cái tên của mình vậy. Ngày xửa ngày xưa, mẹ sinh mình ra và đặt tên là Lệ. Nhưng về sau, bố bảo tên ấy buồn lắm, sợ mình lớn sẽ “u sầu lệ vương” nên bố mẹ quyết định thêm chữ Thu vào sau. Thế là giấy khai sinh, cả học bạ mầm non đều phải sửa lại. Hihi…thay đổi một cái tên với hy vọng thay đổi số phận con người là quá Duy tâm chủ nghĩa phải không? Mình biết bố mẹ thương mình mà :) .

Dẫu sao thì mình cũng rất thích cái tên mới nè. Hồi nhỏ có biết gì đâu, mãi lớn lên bố mẹ kể lại mới biết đó. Vui quá, dù sao cái tên cũng rất ý nghĩa: một mùa thu đong đầy “lệ”, nghe nhẹ nhàng mà lãng mạn nữa! Vậy là cái tên mình dài dòng hơn một chút nhưng cũng dễ thương hơn một chút. Thế mà mấy tháng trước đến tòa soạn gặp 2 anh ở đấy, dù nói chuyện ở 2 thời điểm khác nhau nhưng họ đều bảo đại loại: tên em đẹp và chắc là em hay vui cười lắm nhỉ? Gì chứ? Hay cười thì có nhưng mà vui thì chưa hẳn, mình thuộc típ người dễ khóc, dễ xúc động. Ra là hai anh bảo mình tên Thu thì trái với Chi, nhiều tiền thì ai chẳng vui!

Ngẫm thì cái tên này hợp với con người mình đấy chứ_Một con bé yếu đuối. Tối qua, mình buồn và lại khóc nhè nữa. Mà để ý thì trời hôm qua cũng mưa. Đúng là “Cảnh buồn người có vui đâu bao giờ?” ??? Nói đến đây, lại nhớ đến cô giáo hồi Phổ thông của mình. Cô được lũ học trò chúng tôi nhớ bởi câu tuyên ngôn “Tính tôi còn phụ thuộc vào thời tiết”

****************

Cô luôn là người “hot” nhất trong các buổi tán phét về thầy cô của chúng tôi. Cô dạy giỏi và nghiêm khắc lắm nhưng…Tính cô ghét con gái xinh và ăn mặc điệu đà (cực ghét), cô thích màu hồng nhưng lại không thích các bạn gái mặc áo màu hồng (Tương truyền từ xưa rùi). Có hôm, một bạn gái mặc áo màu hồng mà hôm đấy lại có tiết của cô, vì sợ cô ghét phải đi xuống cuối lớp ngồi. Kể ra cũng hay phết! Cô nghiêm khắc nhất là với các bạn gái, chỉ cần lơ đãng đưa mắt mộng mơ ra sân trường bị cô bắt gặp thì out luôn và sự thực là thế ^^

Với girl là thế nhưng cách cô đối xử với các boy thì khiến lũ con gái lớp tôi hết sức ghanh tị. Vì là lớp văn nên cả lớp tôi chỉ có 3 nam thui. Trong số mì chính cánh này, có một bạn được xem là Mỹ nam nên được cô cưng lắm. Lên bảng được cộng 1 điểm vì đẹp zai, không thuộc bài thì được nợ. Mỗi lần bạn ấy đứng lên trả lời lại được cô thưởng cho cái nhìn đầy trìu mến. Cái này thì lớp tôi nghe giang hồ đồn từ lâu. Dù sao tôi cũng rất quý cô vì cô dạy hay, dễ hiểu và cô cũng quý tôi nữa…hehe. Bạn nào bạn ấy, đầu tư nhiều tâm sức cho tiết học Địa lý lắm. Từ học bài cũ đến chuẩn bị bài mới, đến cả việc lau chiếc bảng sao cho nó không còn tì vết nào. Bởi ai cũng sợ thời tiết hôm ấy không hợp ý cô, cô sẽ nổi giận lôi đình :(

Nói vậy chứ, tôi thấy câu cô nói không hẳn không có lý. Trời mưa buồn rả rích thì cũng khiến con người ta tâm trạng đấy chứ (Trừ những bạn thích ngắm mưa hay lãng mạn kiểu đi trên đường phố để rồi chờ đợi một cánh tay dang chiếc ô che chở). Còn tôi, tôi không thích mưa. Vào ngày mưa, nếu không vì việc gấp ta sẽ ở nhà cả ngày; nếu ra đường thì rất ngại đường bẩn, phải ô dù phức tạp. Còn trời nắng, tạnh ráo thì mọi chuyến đi, mọi cuộc hẹn sẽ rất đơn giản vì những ánh nắng sẽ làm cho tinh thần ta tươi sáng, phấn chấn hơn.

**************

Chiều qua, đang ngồi ở nhà thì nhận được tin nhắn, mình rũ ra từ lúc ấy luôn. Mình ngồi suy nghĩ và càng nghĩ càng thấy buồn. Cái buồn sao làm lòng ta trĩu nặng đến nhường ấy? Thế là tin nhắn với bầu trời âm u đã liên kết làm lòng mình càng muộn phiền hơn.

Thực ra thì nhiều hôm mình cũng buồn vẩn vơ kiểu “Tôi buồn chẳng hiểu vì sao tôi buồn”. Khéo cho câu thơ của Xuân Diệu ngày qua ngày là tiếng lòng của biết bao nỗi buồn không tên hay có tên mà không muốn nói. Còn hôm qua mình buồn vì nỗi buồn có tên – vụ điểm thi Tiếng anh. Chỉ vì điểm này mà tổng kết hiện tại của mình rớt từ 8,6 xuống còn 7,9 huhu. Nói thực mình học khối C nên không thích môn này và hậu quả là thế đấy, não nề!

Tiên trách kỉ! Mình chỉ trách bản thân biết mình yếu môn này mà không cố gắng hết sức thôi. Buồn buồn quá…
Từ lúc nhận được sms điểm thi mình ngồi thẩn thờ luôn. Buổi tối nắm úp mặt vào chăn định nhắm mắt ngủ mà không sao ngủ được. Khi buồn mình chẳng còn tâm trí nào làm gì nữa. Mình thấy, bản thân cũng vào dạng dễ bị tự kỉ đấy chứ/

Cảm xúc lặn vào trong, muộn phiền và tự ti. Dù trong lớp không phải duy mình bị 5 điểm, cũng hơn chục bạn bị giống mình. Bật bài “I Cry” lên nghe thấy lòng mình buồn mà lặng xuống, trong khi chị cùng phòng lại mở nhạc rap.:X

Lúc ấy chỉ thấy mình kém cỏi và sau đó là cô đơn, trống trải. Nếu là thằng bạn mình chắc lại làm thơ tặng chuồn chuồn rùi :) )
Trong lúc tâm trạng đang chênh vênh, sầu buồn người đầu tiên bạn nghĩ đến là ai? Một cuộc gọi, một cái mail, một dòng tin nhắn… nhiều lúc ta không tự tìm đến 1 ai để sẻ chia khi đối diện với đáy trái tim đang rơi lệ của ta…

************

Tôi là một người biết lắng nghe, bạn bè có thể chia sẻ và gửi gắm ở tôi những chân cảm của mình không cần giấu diếm. Tôi lắng nghe và khuyên bạn mình vui lên rồi mọi điều tốt đẹp sẽ đến, những hạnh phúc đang chờ đón phía trước. Tôi cảm thấy vui và hạnh phúc vì ít ra ai đó vẫn xem tôi như một nơi để giãi bày cõi lòng sâu kín. Nhưng đôi lúc tôi buồn mà không nói với ai, cứ mặc kệ cho giọt nước mắt lăn rơi, cứ để cho nỗi buồn gặm nhấm. Có thể tôi sẽ nhớ lâu hơn ngày hôm ấy và điều gì làm cho chữ Lệ sau tên của tôi phát huy tác dụng! Tôi nghĩ vậy hay vì tôi không quen bày tỏ tất cả chuyện của mình với ai đó?

Chợt thấy yahoo chat báo có messeng mới. Đúng! Có thể trong phút giây này, những cái ấy lại là cứu cánh, thậm chí là một phương tiện để bạn cười lên như nỗi buồn chưa đi qua hoặc làm cho cái gã buồn kia vơi bớt trọng lượng.

Lúc buồn, tôi thấy vui khi có ai đó tìm đến với mình, nhớ đến mình.
Dẫu như mình đang nhớ họ lắm, cần nghe giọng nói của họ lắm mình cũng không tự động gọi điện, nhắn tin cho họ đâu. Mình đang buồn mà. Phải rồi, thấy khi buồn cũng hay hay. Bạn có thể nhắn 1 chữ thôi sad và rồi tha hồ để người ấy reply. Lúc buồn bạn có thể cho mình quyền để người kia gặng hỏi, quan tâm mình mà mãi không trả lời vì sao, kệ cho người ta buzz…mà mình vẫn làm ngơ “Im lặng là vàng”. Lúc buồn bạn có thể thấy mình nhõng nhẽo và trẻ con đến mức nào. Bạn giận vì ai đó sao không quan tâm mình, có thể vin vào một điều gì nhỏ nhỏ để giận cá chém thớt mà đối phương lại hiền lành để im cho bạn vô cớ…

Lúc buồn, bạn khóc, nước mắt rơi, vị mặn của giọt nước lăn dài trên má để bạn hiểu vì cớ gì mà mình khóc, tại mình hay tại người? Thử nghĩ, nếu một ngày con người không còn lệ để giãi bày cái bản ngã yếu đuối của mình thì không biết chúng ta sẽ ra sao nhỉ? Nhiều khi thấy ai đó bảo tâm hồn đã chai sạn và không còn khóc được nữa. Tôi chỉ băn khoăn hỏi nỗi đau ấy lớn đến mức nào, chắc nó đi đến tận cùng nỗi đau? Hoặc có lẽ, cái đau ấy đã nguôi rồi và ta thấy mình không nên rơi thêm một “giọt châu” nào nữa, chuyện đó không còn xứng đáng với cái giọt long lanh, nóng hổi của tâm hồn nữa.

Cô đơn và buồn hình như là đôi bạn thân thì phải? Khi cô đơn ta thấy buồn và khi buồn ta lại thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Có chăng lúc chúng đang ngự trị đầu óc, làm toàn bộ con người ta vật vờ theo cách nói: “Chán như con gián”/ “Buồn như con chuồn chuồn”…thì một bờ vai, một giọng nói, một tin nhắn của người ta cần, của bạn bè lại là tất cả để một trái tim tìm nơi “bấu víu”?

Khi tôi buồn, hi vọng ai đó không đòi hỏi ở tôi một nụ cười. Khi tôi buồn hãy để tôi trách cứ, giận dỗi bạn dù điều đó là không nên nhé. Lúc ấy tôi đang thực sự cô đơn và tôi thường để cảm xúc lấn át đến mức không rạch ròi được mọi thứ mà. Và còn v…v thứ nữa, bạn hãy cố chịu đựng tôi vì bạn có biết tôi đang bấu víu vào một cái gì đó ngoài bản thân tôi, nghị lực của tôi…Đó chính là bạn!

Nằm thao thức đắp chăn kín, khóc và chẳng biết mình ngủ tự lúc nào nữa. Sáng dậy, lại tiếp tục với một ngày mới. Ah! Hôm qua quẻ bói phán từ sáng của Thầy Phán linh nghiệm thế? Thầy bảo: Thày phán: Con à, quân này nó hay đi liền với cả muộn phiền, rắc rối. Thày nghĩ con nên cẩn thận trong chi tiêu, với cả đề phòng mất của. Nói chung thì cũng không có gì nguy hiểm lắm, con cứ an tâm đừng lo nghĩ nhiều, mấy hôm nữa vận chuyển sao dời mọi thứ sẽ đâu vào đấy thôi…:)

Hóa ra mình chẳng mất của mà buồn vì chuyện học tập. Nhưng dù sao đi nữa hôm nay mình đã cười. Thời tiết hôm nay cũng khá hơn không còn lất phất lệ nữa rùi. Tính tôi chắc cũng tùy thuộc vào thời tiết đây ^^

Tôi không thích mưa nhưng không thể phủ nhận được rằng sau cơn mưa, mọi vật sẽ sáng sủa và có thêm sức sống. Và có thể bạn còn thấy được cầu vồng. Nỗi buồn nào cũng vơi dần và tôi cảm ơn những người thân, người bạn luôn tiếp sức cho mình khi mình yếu đuối, vấp ngã, thất bại. Rồi mai đây chắc chắn tôi sẽ phải khóc nhiều, thậm chí rất nhiều lần nữa…Nhưng tôi mong mình hạn chế khóc vì lỗi của mình hơn.

Mệt mỏi, buồn đau cho tôi thấy thế nào là tác dụng của cuộc đời, cho tôi thêm trân trọng những người xung quanh tôi. Họ đã không hững hờ, dửng dưng, không quay lưng khi tôi thấy mình mệt mỏi, rắc rối, âu phiền. Đó thực sự là những hạt nắng lau khô giọt nước mắt còn ướt trong lòng tôi…

Love song

3 phản hồi

Vài dòng vẩn vơ không đầu không cuối

6 phản hồi

Vài dòng vẩn vơ không đầu không cuối…

 

Tôi có thói quen lướt net mỗi ngày để đọc báo. Chả là thế này, cái thói quen ấy không phải ngẫu nhiên mà có. Ban đầu, khi bước vào kì 1 tôi và bạn bè vẫn là những kẻ lười, ham vui. Mở máy ra là nhạc nhẽo, chát chít chẳng mấy người chăm chú đọc báo. Hình như việc này không đem lại cho những kẻ “điếc” chưa biết lo nghĩ cho tương lai như chúng tôi nhiều nhiều hứng thú thì phải?

Và chúng tôi chỉ sực tỉnh khi một ngày Cô Xuân – Giảng viên mà tôi rất yêu quý bất ngờ kiểm tra bài tập “đọc báo” mà cô giao cho lũ trò từ đầu năm. Ngay từ ngày đầu vào học cô đã căn dặn chúng tôi phải dành thời gian để đọc báo mỗi ngày vì nó rất quan trọng với sinh viên ngành báo. Đọc báo trước hết để học cách đọc và thu lượm thông tin. Sau nữa, đọc báo phải biết thẩm định, thấy được cái hay, cái dở của người mà rút cho mình những kinh nghiệm viết báo bổ ích.

Bài tập cô đưa ra làm đứa nào cũng méo mặt vì trước khi đến lớp đã đứa nào đọc báo kĩ càng đâu, thậm chí có bạn còn chưa hề vào trang báo mạng để đọc. Hình ảnh được đưa ra, cô cho chúng tôi thời gian thoải mái để viết những gì mình biết về sự kiện cô đưa ra trước khi chuyển sang sự kiện khác.

Thấy hình là chúng tôi ồ lên, cô bảo: nếu không biết thì đừng viết làm gì…Nhưng có đứa nào chịu bỏ trống cơ chứ! Thế là bạn nào bạn ấy lại lôi khả năng chém và óc sáng tạo, suy đoán của mình ra. Thấy hình ảnh một chú chim nhốt trong lồng thì bảo là mua thú quý hiếm, thấy hàng hóa dịp Tết thì bảo là kiểm tra chất lượng vệ sinh an toàn thực phẩm chuẩn bị cho dịp Tết Nguyên Đán. Cuối cùng khi thu bài ai cũng la lối rằng mình không làm được.

Thực ra thì không hẳn là chúng tôi không đọc báo vì cô đã dặn trước cô sẽ “bất thình lình” kiểm tra thông tin trong phạm vi 3 tờ báo mạng nổi tiếng là Vietnamnet, VnEpress và Dân trí …Nhưng khốn nỗi chúng tôi cứ nhẩn nha, nghĩ là học bao nhiêu kiến thức trong sách thì làm gì còn thời gian mà kiểm tra khoản tin tức. Chắc đoán biết được tâm lý của chúng tôi nên cô bất ngờ đưa ra bài test ấy. Hú hồn! Cô không lấy điểm, cô nói đó là một lần nhắc nhở chúng tôi về ý thức tự giác, sinh viên báo chí mà không đọc báo thì làm được gì. Ai cũng thở phào và cảm ơn cô vì đã “giơ cao đánh khẽ” (cô vốn nghiêm khắc nhưng lại rất tâm lý mà) :) )

Từ vụ ấy trở đi tôi thường xuyên vào đọc báo và cập nhật tin tức mỗi ngày. Tôi từ bỏ lối đọc qua loa, hời hợt. Khi đọc tôi chú ý hơn vào cách viết, cách đặt tít cho bài và tit phụ, cách triển khai bài báo như thế nào và vì vậy chẳng những biết nhiều thông tin, tôi còn dần học được một số thủ thuật để viết báo.

Những bài báo hay như một cánh cửa mở cho tôi nhiều cảm xúc. Trải lòng mình cùng chia sẻ của mọi người qua các bài viết tôi thấy tim mình “đầy” hơn, không còn khô khan và trống vắng cảm xúc nữa. Tôi thấy mình trưởng thành từng ngày cùng ngành học của mình. Ngoài việc học các môn đại cương trên lớp tôi chú ý đầu tư thời gian cho những cuốn sách chuyên ngành. Vì kì 2 này tôi chỉ học một môn chuyên ngành duy nhất là Lao động nhà báo. Nếu không học dần tôi nghĩ khó mà học viết báo được. Sâu thẳm trong tôi là niềm khát khao được học hỏi và bước dần tới thành công, muốn khẳng định mình trong những điều nhỏ nhất.

Tôi cũng đang tập viết mỗi ngày để rèn bút. Tôi có một người anh học rất giỏi, anh bảo vệ luận văn tốt nghiệp báo chí và đạt bằng giỏi với số điểm ngất ngưỡng 9,8. Giờ đây anh đã trọn vẹn về công danh và có một gia đình hạnh phúc. Anh làm cho báo Hải quân Hải Phòng, Tết ra chơi với anh, đọc những bài báo anh viết chợt thấy mình muốn được như anh quá. Anh bảo nếu thích anh sẽ giới thiệu để tôi làm cộng tác viên báo Tiền Phong. Tôi cười cảm ơn anh nhưng trong lòng vẫn đang ngập ngừng. Tôi sợ mình không viết đều tay được. Sợ! Tôi vẫn hay sợ như thế, tôi chưa thực sự tự tin vào chính mình thì phải?

Tôi khâm phục anh của tôi, sư phụ của tôi và cả một số anh chị đang học trong trường tôi nữa. Họ thực sự tự tin, năng động và bằng bản lĩnh của mình họ đã vươn tới những đỉnh cao để khẳng định sự hiện diện đầy tự hào của bản thân trong cõi nhân sinh này.

Tôi nhủ lòng mình sẽ gắng sức để trau dồi kiến thức lý luận dày hơn một chút, thường xuyên đi đây đi đó để có cái mà viết. Bởi thành thực tôi  hay quanh quẩn ở nhà và nhìn thế giới qua cái nhìn của người khác thôi. Tôi thấy mình còn thiếu quá nhiều vốn sống mà đó lại là điều rất quan trọng để có ngòi bút sắc sảo.

Hôm qua tình cờ đọc bài báo mang tên “Khi nhuận bút được trả bằng số lần click chuột”. Tôi cảm động đến nghẹn ngào( kể lại câu chuyện thì khá dài dòng nên thôi các bạn nếu thích thì seach google nhé). Cảm xúc sau đó là sự nghiệt ngã của nghề báo mà mình đang và sẽ theo đuổi, nó chỉ dung nạp những ai thực sự có khả năng mà thôi. Âu đó cũng là một động lực, một lời cảnh báo tôi phải phấn đấu nếu không muốn bị đào thải ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường.

Tôi quen một chị biên tập ở báo Đất Việt và chị cũng hay chia sẻ với tôi cách viết báo. Đợt trước tôi định viết một bài báo mang tên “Facebook –  kẻ đánh cắp thời gian”, định sẽ thức đêm để viết. Đang định hình ý tưởng (lúc ấy cũng bắt đầu sang ngày mới rồi) thì chị gọi hỏi “đang làm gì thế nhóc?”. Khi nghe được ý tưởng của tôi chị phản đối ngay và bảo em chưa đủ “tầm” để viết bài ấy. Tôi lý luận lại rằng: tôi viết như vậy vì thấy có một thực trạng là bạn bè tôi bảo bỏ face để ôn thi nhưng rồi lại vẫn điệp khúc online facebook…Nhưng chị bảo ngay: bây giờ có thể em không hay lên face nhưng em có dám chắc rằng sau này em vẫn thế? Em đang còn ở cái lứa tuổi thích khám phá và thể hiện cảm xúc, bạn bè em cũng vậy. Đừng viết những đề tài gì quá lớn như thế, nó đòi hỏi cái nhìn sâu, phải người “đủ tầm” mới viết được. Chị bảo luôn rằng cái gì mình không làm được thì đừng viết nếu không sẽ không khách quan.

Hình như tôi quen nhìn cuộc sống qua cái nhìn sách vở rồi thì phải. Ai cũng bảo tôi chín chắn. Ngay cả khi tôi đưa mấy bài viết đầu tay còn khá non của mình cho chị, chị đưa cho anh TBT đọc thì anh cũng nhận xét tôi viết báo khá sắc. Tôi dùng từ đắt và được chọn lọc khá kĩ nhưng chính vì vậy mà toàn bài tạo cảm giác không có điểm nhấn. Qua câu chữ và cách bình luận vấn đề của tôi mọi người hay nhận xét tôi là cô gái tuổi xì tin mà suy nghĩ thì già trước tuổi! Thôi chấp nhận vậy, tôi quen suy luận và tư trừu tượng từ hồi học văn.

Thế nên tôi biết mình còn thiếu nhiều rất nhiều thứ! Giờ thì tôi hay online mỗi ngày, cũng hay vào facebook nữa. Đúng như chị ấy nói… hình như tôi đang rơi vào hoàn cảnh của một kẻ “Nói trước bước không qua” thì phải? ^^ Nhưng thực sự giờ đây, tôi thấy facebook cũng đem lại ít nhiều điều thú vị cho cuộc sống của mình. Tôi tìm kiếm được khá nhiều thông tin trong những cái tưởng như nhảm nhí trên đó. Chẳng hạn, Ngày hội trao đổi sách tổ chức vào ngày nào nhiều bạn lớp tôi không biết rõ. Còn tôi nhờ face đã nhanh chóng tới tham dự chương trình và chiếm một suất trong 10 người đến sớm nhất. Cuối cùng tôi ẵm về một cuốn sách nghiệp vụ “Cẩm nang phóng viên”. Tôi cũng tìm được những bài báo khá hay qua những chia sẻ ý nghĩa từ bạn bè của mình. Bên cạnh việc trao gửi cảm xúc hàng ngày, tôi vào face để học hỏi mọi người và tiếp thu những kiến thức hay..

Nói vậy, không phải tôi đã ”phải lòng” facebook đâu. Mạng xã hội này cũng đem lại khá nhiều phiền phức và nhàm chán. Sư phụ của tôi đã deactivate vì nó là kẻ cướp thời gian của ta. Thời gian vốn được so với vàng nhưng vàng thì mua được còn thời gian thì sao mà mua được? Hơn nữa nó còn bắt ta quan tâm đến những kẻ ta không muốn quan tâm. Mà nói nhỏ nữa…Có khi thấy phát ngán vì ngày nào cũng lượn lờ face đọc những status vô hồn, huyên thuyên từ A đến X đến Z tất tần tật mọi chuyện. Hình như giới trẻ ngày nay có xu thế sống và phơi giải tất cả tâm tư của mình thì phải?

Thế nên mới nói “Thuyết tương đối” kiêu hãnh phủ nhận tất cả mọi khẳng định, kể cả chân lý. Không cái gì là hoàn toàn tốt, cũng không cái gì là xấu cả. Facebook đại loại cũng như game thôi mà. Tóm lại cái gì quá cũng không tốt. Vậy đấy, tôi xác định rằng mình phải có bản lĩnh ngay từ việc nhỏ nhất, ví dụ như trong vụ chơi face này !!!

Tôi đang ấp ôm nhiều dự định cho học kỳ mới. Tôi biết mình phải vận động thôi vì không có giấc mơ nào trở thành hiện thực nếu ta không thức dậy làm việc. Đọc báo, đọc sách nghiệp vụ nhiều hơn, lăn xả ra đường nhiều hơn, sống tinh tế, say sưa, sâu sắc hơn…Chắn chắn tôi phải làm những điều này nếu không muốn mình trở thành kẻ ngồi lì một chỗ, dựa tay vào cằm và mơ tưởng cao xa…

Cố lên nào tôi ơi! :X tự viết ra những dòng tản mạn này ghi lại khoảnh khắc mình lập wordpress để sau này còn nhớ nữa chứ! Thời gian trôi nhanh quá. Đúng là thời gian ăn cuộc đời… Mới đó mà học kì 1 đã bay qua đời mình_cô sinh viên năm nhất. Mình còn chưa có thời gian để hoàn thiện cái blog của mình nữa ;) )Trước đây, cũng lập một cái blogspot rùi nhưng sau lại lười nên em blog ý vẫn cứ mặc áo cũ mãi, mình không thèm viết gì mới cho blog (Chán mình thật). Lần này thì mình sẽ tập viết đều đặn để luyện bút vì thấy Sư phụ có cái blog hoành tráng quá. Thế là quyết định lập một Wp giống anh để viết. Thôi thì xem đây như nhật ký vậy, lúc nào buồn, cô đơn, khóc lóc hay hạnh phúc, mỉm cười thì vào đây ghi lại chút cảm xúc để thấy rằng mình vẫn đang sống cuộc sống lãng mạn mà mình luôn mong muốn từ bé đến giờ. Một chút mơ hồ, một chút vấn vương của cảm xúc để  tâm hồn bay cao hơn cùng với ước mơ, niềm tin và yêu thương….

Môi trường văn hóa nơi công cộng đang bị ô nhiễm?

Để lại phản hồi

Thứ Hai, 31/10/2011 – 10:16

Môi trường văn hoá nơi công cộng đang bị ô nhiễm?

(Dân trí) – Hà Nội xưa – mảnh đất kinh kỳ nghìn năm là nơi kết tinh nét đẹp văn hoá truyền thống. Hà Nội nay – hiện đại hơn nhưng bề dày văn hoá đang có nguy cơ mai một. Biểu hiện là tình trạng ứng xử thiếu văn hoá diễn ra tràn lan nơi công cộng.

Văn hoá ứng xử bao gồm văn hoá giao tiếp và văn hoá hành động. Xét theo hai phạm trù này thì thực sự môi trường văn hoá ứng xử nơi công cộng ở Hà Nội đang bị ô nhiễm với những biểu hiện muôn hình vạn trạng.

Người Hà thành xưa rất coi trọng văn hoá giao tiếp, nếu ai nói điều gì sằng bậy thì chỉ sợ người khác biết mà chê cười. Còn nay, ra đường là chúng ta nghe nhan nhản những lời nói thiếu lịch sự, thô thiển, tục tĩu. Nhiều người buông lời chửi bậy giữa chốn đông người mà không hề cảm thấy xấu hổ, ngượng ngùng. Theo nghiên cứu của một chương trình điều tra về văn hoá giao tiếp ở Hà Nội năm 2010, có 53% dân số Hà Nội nói tục. Không ít người tỏ ra “hãnh diện” với những từ chêm xen lệch chuẩn. Nạn chửi bậy cũng diễn ra ở nhiều nơi nhất là khu vực đường phố, chợ búa. Tình trạng tranh giành vị trí bán hàng và khách hàng rất phổ biến. Khi đi chợ hỏi giá mà không mua hay giữa chốn đông người, nếu vô tình va chạm bạn cũng có thể trở thành nạn nhân của những lời quát tháo, chửi bới rất thiếu văn hoá. Trước sự xúc phạm thô thiển đó, nạn nhân chỉ có cách “Im lặng là vàng” nếu không có thể bị lãnh luôn thói côn đồ, bạo lực. Tục ngữ có câu: “Lời nói chẳng mất tiền mua” nhưng hình như ta nhận được nhiều ngôn ngữ “rác” hơn là những lời nói vừa lòng trong xã hội hôm nay.

   (ảnh minh họa – nguồn ảnh: sggp.org.vn)

Ngày nay, ở Hà Nội văn hoá hành động cũng là vấn đề đáng báo động. Điển hình là tình trạng chen lấn, xô đẩy để tranh giành ghế; không nhường chỗ cho phụ nữ mang thai, người già và trẻ em trên xe buýt. Trong các cuộc họp, bệnh viện không ít người mở chuông điện thoại rất to và nói chuyện oang oang không để ý đến thái độ của mọi người xung quanh. Vào giờ cao điểm, nếu tắc đường thì rú còi inh ỏi hoặc lao thẳng lên vỉa hè. Lời xin lỗi dường như là một điều xa xỉ nếu chăng may xảy ra quẹt xe, va chạm. Vấn đề phổ biến nhất là vứt rác bừa bãi ra đường phố hay hút thuốc lá phì phèo nơi công cộng. Bên cạnh đó, có người vô tư thể hiện tình cảm thái quá ở công viên hoặc ăn mặc phản cảm làm nhiều người thấy đỏ mặt thay…Trước thực trạng ứng xử thiếu văn hoá này, nhiều người Hà Nội cảm thấy băn khoăn, lo ngại cho những giá trị văn hoá đang bị phôi pha theo nhịp sống đương đại gấp gáp. Cô Lê Thị Phượng là người Hà Nội gốc ở quận Cầu Giấy băn khoăn: “Người Hà Nội có cốt cách và bề dày văn hoá thanh lịch thẳm sâu, vô hình mà bền bỉ theo thời gian. Còn nay, người Hà Nội đã bị pha tạp rất nhiều, đạo đức xuống dốc, ứng xử thiếu văn hoá đă làm mất đi khá nhiều vẻ đẹp của mảnh đất kinh kì. Cái tốt vẫn còn nhưng cái xấu ngày càng nhiều hơn. Xã hội hiện đại nó thế mình cũng không thể thay đổi được gì”.

Suy đến cùng, hai vấn đề quan trọng nhất của một quốc gia là kinh tế và văn hoá. Văn hóa có phát triển tương xứng với kinh tế thì đất nước mới có thể phát triển bền vững. Nghị quyết Hội nghị lần thứ V Ban Chấp Hành TW khoá VIII khẳng định: “Văn hóa là nền tảng tinh thần của xã hội, vừa là mục tiêu, vừa là động lực thúc đẩy sự phát triển kinh tế – xã hội”. Nếu văn hoá ứng xử không được quan tâm thì sẽ tạo lỗ hổng lớn trong nền văn hoá Việt Nam nói chung và văn hoá Hà thành nói riêng. Vấn đề đặt ra là phát triển kinh tế phải đi đôi với giáo dục văn hoá. Bởi lẽ, trong thời đại kinh tế thị trường, lối sống đô thị du nhập kéo theo nhiều tiêu cực làm những giá trị tốt đẹp bị nghiêng đảo. Gần đây còn có hiện tượng lập ra “Cẩm nang chửi bậy” hướng dẫn chửi bậy và chấm điểm theo mức độ, được nhiều người hưởng ứng. Thế nên, trong một cuộc họp bàn về xây dựng nếp sống văn hoá mới một nhà nghiên cứu cho rằng: Ứng xử nơi công cộng là một vấn đề lớn đặt ra trong việc xây dựng người Hà Nội văn minh, hiện đại.

Văn hoá ứng xử và văn minh giao tiếp là cả một nghệ thuật, một khoa học nhân bản giúp con người hoàn thiện nhân cách. Thiết nghĩ, để có được nếp ứng xử văn hoá trước tiên phải xây dựng được những con người văn hoá, sống có bản lĩnh, cốt cách và lòng tự trọng. Văn hoá sẽ là cái phanh giúp người ta dừng lại trước cái xấu, sự tầm thường. Khi con người ý thức được mình đang nâng giữ một phần tốt đẹp thì tức khắc họ sẽ có cái chuẩn để sống và không dễ dàng ứng xử thiếu văn hoá mà không thấy xấu hổ. Đó là bài toán lớn cho kế hoạch giáo dục văn hoá công đồng. Văn hoá ứng xử đẹp không thể sinh ra từ một tâm hồn và trí tuệ nghèo nàn, đó là kết quả của quá trình nhận thức, hoàn thiện không ngừng. Do vậy, người Hà Nội hôm nay cần chủ động nhập thân văn hoá, có nghĩa là phải tích cực vươn tới văn hoá, trau dồi văn hoá. Quan trọng nhất là phải biến ứng xử đẹp thành năng lượng cuộc sống. Nó không chỉ điều chỉnh hành vi của mình mà còn truyền sang người khác và phát huy không ngừng. Đó là hạt nhân của ứng xử đẹp nơi công cộng. Có như vậy, chúng ta mới có thể nhẹ nhõm niềm tin:

“Chẳng thơm cũng thể hoa nhài

Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”.

thu le
(lethu2607ajc@gmail.com)

Cần một lời cảm ơn!

Để lại phản hồi

Cần một lời cảm ơn!

30.11.2011-15:30

Cần một nghệ thuật sống­­

- Cần một lời cảm ơn!

                                                                                        LỆ THU

NVTPHCM- Một nhà văn nổi tiếng đã nói: Sống là một nghệ thuật vĩ đại nhất trên trái đất này. Như vậy, mỗi chúng ta phải là một nghệ sĩ trong đời. Nhưng như thế nào là nghệ sĩ? Tôi cho rằng lời cảm ơn chính là biểu hiện của nghệ thuật “sống”, của người nghệ sĩ.

Nhiều người cho rằng như thế có phải là sự giả tạo? Có phải là cố nghệ thuật hóa cuộc sống vốn thực tế, thậm chí rất thực tế trong thời buổi này không? Sống mà còn nghệ thuật… phải chăng chỉ là sự mĩ miều vô nghĩa, sự hào nhoáng đầy sáo rỗng?

Xin nhớ! Trước đây, nhà soạn kịch Secxpia đã đặt ra câu hỏi khiến nhân loại trăn trở: To be or not to be? Có nghĩa là sống hay không sống? Nếu bạn nghĩ sống đơn giản là sự tồn tại mà bỏ qua cái gọi là nghệ thuật sống thì bạn thực sự chưa hiểu về giá trị sống đích thực.

Nghệ thuật ở đây không phải là khoác chiếc áo bóng bẩy để đánh lừa, lấy lòng ai đó; nó chính là biểu hiện, thước đo nhân văn- là ý thức đẹp tỏa sáng trong lối sống, cách đối nhân xử thế của một con người. Lời cảm ơn khi giao tiếp, ứng xử cũng là một nghệ thuật rất cần thiết trong đời!

Trước hết, lời cảm ơn cùng lời xin lỗi là một biểu hiện của ứng xử văn minh. Nó bộc lộ rõ nét phẩm chất, nhân cách, phông văn hóa của một con người. Như ai cũng biết, lời cảm ơn được nói ra để bày tỏ sự chịu ơn đối với một ai đó đã giúp đỡ mình. Cám ơn thầy cô đã dạy dỗ tận tâm cho ta tri thức bước vào đời. Cám ơn bạn bè, đồng nghiệp luôn bên ta sẻ chia vui buồn, lau khô giọt nước mắt âu phiền khẽ lăn mệt mỏi trong chốn nhân gian nhiều “ bụi bặm”, khổ đau. Cám ơn ai đó không quen biết đã sẵn sàng giúp đỡ ta trên đường đời…Có vô ấy trường hợp ta cần nói lên lời cảm ơn theo cách này hay cách khác.Chẳng hạn, một ai đó nán lại trong khoảnh khắc chỉ đường đi cho chúng ta trong dòng người vội vã. Và cũng thật đơn giản ta nói với họ một lời cảm ơn cũng chỉ trong giây lát như thế ta là người lịch sự, có văn hóa. Hôm nay, lên lớp thiếu tiền nộp học bạn cho tôi mượn để nạp. Khi trả lại nếu tôi không hề cảm ơn bạn sẽ nghĩ gì?… Rất giản đơn thôi, có khi chỉ là một nụ cười và câu nói: Cám ơn cậu nhé! Song đừng vì nó nhỏ mà bỏ quên nó. Một lời nói chân thành biểu lộ tấm lòng không quá khó nhưng lại là thước đo sự tinh tế trong giao tiếp và làm ấm lòng người được nhận nó. Ấy chẳng phải là nghệ thuật gây dựng các mối quan hệ tốt, chứng tỏ vẻ đẹp con người đó sao!

“Chuông kêu thử tiếng – người ngoan thử lời”. Cha ông ta có ba yếu tố đánh giá con người qua câu: Nhất thanh, nhị sắc, tam hình. Không gì đẹp hơn một lời cảm ơn đúng lúc gửi đến người xứng đáng nhận nó. Nó chẳng những nói lên tình cảm của bản thân mà còn nói “hộ” rất nhiều về con người của ta. Có khi thiếu nó ta lại trở nên thiếu lễ độ, không hiểu gì về văn minh giao tiếp trong mắt người khác và để lại một ấn tượng không đẹp về mình. Như vậy, lời cảm ơn giúp ta hoàn thành tốt những vai diễn khác nhau trên sân khấu cuộc đời bằng sự chân thành khi cất tiếng.

Đặc biệt, nó còn là nghệ thuật vô cùng quan trọng để nối những yêu thương lại với nhau. Tôi muốn nói đến lời cảm ơn dành cho cha mẹ. Cha mẹ là người chở che, yêu thương ta và sẵn sàng dành cho ta điều tốt đẹp nhất mà không bao giờ toan tính thiệt hơn. Đơn giản bởi chúng ta là nguồn sống, là những công trình lớn nhất mà cha mẹ kiến tạo bằng tất cả niềm hi vọng, mong mỏi. Dù thời gian có qua đi nhưng tình yêu ấy mãi vô bờ, không cạn. Bố mẹ có thể già nua nhưng trái tim ngập tràn tình yêu con thì chưa một giây phút nào “ lão hóa”. Ấy thế mà đôi khi ta lại quên đi lời cảm ơn với cha mẹ. Có phải vì luôn nhận tất cả từ cha mẹ nên nhiều khi ta thấy sự hi sinh cao cả đó là bình thường, là nghiễm nhiên. Tại sao ta không thể nói với mẹ cha thật nhiều lời cám ơn tự đáy trái tim? Tình yêu của cha mẹ không một thứ gì có đong đếm, không một thông số nào có thể biểu giá và lời cảm ơn là quá nhỏ so với tất cả điều đó.

Có bạn thì vô tâm không hiểu được. Có bạn thì vô tư cho rằng người nhà câu nệ, khách sáo gì mà phải cảm ơn_ân huệ. Nhưng cũng có nhiều người nén tình cảm và lòng biết ơn cha mẹ ở thẳm sâu tâm hồn. Nhiều khi rất muốm nói nhưng lại ngượng ngùng hay chưa một lần nói nên lời…Lời cảm ơn liệu có quá khó nếu chúng ta biết rằng cha mẹ đã vượt qua tất cả những gì khó khăn nhất thậm chí đau khổ nhất để dành hương nhụy mát ngọt cho các con. Đừng trì hoãn sự yêu thương, đừng ngại ngần nói ra lời chưa nói. Hãy yêu thương, quý trọng mọi người thân bên ta. Và hãy nói cho họ biết bạn luôn ghi tâm và thành kính công ơn trời biển của cha, của mẹ. Cha mẹ chúng ta sẽ rất hạnh phúc và mãn nguyện trước lời cám ơn của chúng ta. Đừng để ngày nào đó phải hối tiếc mãi vì lòng biết ơn chưa một lần được bày tỏ với bậc sinh thành. Tôi nhớ có một bộ phim ngắn của cậu thanh niên Trung Quốc có tên: “Lời cảm ơn cha mẹ không bao giờ là sớm cả”. Đoạn phim miêu tả cảnh cậu vụng về nấu bữa cơm dâng lên mẹ ở chốn thiên đường trong dòng hoài niệm không dứt về người mẹ tảo tần, nặng gánh mưu sinh xen lẫn nỗi đau đớn, hối tiếc vì chưa lần nào cậu nói với mẹ một lời cảm ơn. Một lời cảm ơn dù nhỏ nhoi, vụng về hay muộn màng nhưng chắc chắn cái lời nói của con tim ấy sẽ cho ta và người ta biết ơn hạnh phúc nhiều hơn ta tưởng. Nghệ thuật của lòng chân thành là thứ nghệ thuật nghệ thuật nhất. Bởi không có gì nghệ thuật hơn bản thân sự chân cảm của hồn người.

Con người bẩm sinh là nghệ sĩ, dù ở đâu bằng cách nào họ đều muốn đem cái đẹp vào lòng sự sống. Một lời cám ơn xuất phát tự cõi yêu thương, từ tấm lòng chân thật có giá trị nhiều hơn mọi thứ khác, kể cả vật chất. Khi biết cám ơn là khi chúng ta đang chuyên chở vào cuộc đời âm thanh ý nghĩa giúp cho người gần người hơn.Và khi ấy con người sẽ là những nghệ sĩ biết làm đẹp sự sống và làm đẹp cuộc đời mình.

*****

Trên hết, khi bạn biết nói Cảm ơn với tất cả thì khi đó, bạn sẽ thấy tâm hồn bạn thực sự bình yên và có niềm tin vào cuộc sống.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.